Giới thiệu sách hay

 [tintuc]

Nguyễn Ngọc Tư không phải là một cái tên mới trên văn đàn hiện nay, nhưng chắc chắn cô là một cái tên sáng giá. Các tác phẩm của cộ luôn mang đậm chất Nam Bộ với những câu văn đẹp và buồn đến ký lạ.

Cánh đồng bất tận kể về câu chuyện của 3 cha con làm ghề chăn vịt trên những cánh đồng miền Tây. Chưa bao giờ tôi đọc một áng văn buồn mà đẹp đến vậy. Một áng văn buồn nhưng chắc chắn không thê lương, không một lời than thở của nhân vật. Ẩn chứa trong cái buồn đấy là cả một cái nhìn về tình yêu, về con người về sự tổn thương


Tôi thương Nương, thương Điền, thương người cha, người mẹ, chị Sương, rồi những người phụ nữa bị cha của Nương lừa rồi. Cuộc dời của các nhân vật là một chuỗi những nỗi buồn tưởng chừng như vô tận cho đến cuối truyện. Nhưng cái lạ là cả câu chuyện được kểu với một giọng văn đượm buồn nhưng không bi lụy, cuộc sống nghèo khó nhưng lại không tàn tạ. Điền và Nương cứ sống như thể đó là điều hiển nhiên, họ sống vì không thể lựa chọn cái chết. Nương và Điền sống lần lũi, xa lánh dần con người xa lánh cả người cha. Hai chị em tìm đến những con vịt như những người bạn duy nhất có thể hiểu được họ, hiểu được ngôn ngữ của họ, họ là những kẻ điên “chúng tôi chấp nhận để cho người ta nhìn mình như kẻ điên (miễn là tạm quên nỗi buồn của cõi -người).

Cứ nghĩ rằng cuộc đợi hai ngưới sẽ chẳng thể nào bất hạnh hơn, nhưng những nỗi buồn cứ lối tiếp nhau không có hồi kết. Cứ tưởng trong cái nỗi buồn mênh mang ấy thì làm gì còn chỗ cho tình yêu? Nhưng không, giữa cái buồn như bất tận ấy, Nương và Điền cũng có những ý niệm rất riêng về Tình yêu “Có lần chúng tôi thả vịt nghỉ khúc kinh có bóng cây. Bỗng nỗi xẫu hổ vì mình là con người xộc lên mũi sặc sụa, khi tôi phát hiện ra chúng chẳng bao giò cưỡng đoạt và gạt gẫm nhau. Khoảng thời gian trước khi con trống trèo lên con mái rất thật, mềm mại, êm đềm...Tuyệt đối không có gì thô tục. Tôi sửng sốt. Thằng Điền sửng sốt. Trời ơi, khác với những gì chúng tôi biết (qua cha tôi, má tôi), trong sự hoan lạc (cửa những con vịt) đầy ắp thứ gọi là tình – yêu




Nỗi buồn cứ kéo dài mãi, dài mãi, nó khiến Nương như dần chấp nhận cái bất hạnh của cuộc đời mình như điều hiển nhiên. Không đấu tranh, không một chút kháng cự, không bất mãn và không thể buồn hơn được nữa. Nhưng điền đã biết đứng nên, đã đấu tranh đã theo đuổi tính yêu của mình. Dù cả áng văn là một nỗi buồn ám ảnh, nhưng cuối cũng cũng có những ảnh sáng hy vọng dù nhỏ nhoi, mờ nhạt đã được Nguyễn Ngọc Tư thổi vào tầm hồn Nương, tâm hồn người đọc. Đến kết câu chuyện, tôi chỉ cảm thấy thương, đồng cảm với từng nhân vật trong câu chuyện, không một chút oán trách người cha hay người mẹ của Nương. Bổi cuộc đợi của mỗi nhân vật đều là một nỗi buồn bất tận



Hương

[/tintuc]

 

[tintuc]"Nếu tôi đã thích hoa hồng, tường vi dẫu đẹp có gì liên quan?"




Lục Xu là một trong những tác giả truyện ngôn tình Trung Quốc nổi tiếng. Cùng với những cái tên nổi tiếng khác như Cố Mạn, Đinh Mặc, Diệp Tử,… cô đã góp phần tạo dấu ấn sâu đậm trong lòng các bạn độc giả không chỉ ở Trung Quốc mà còn cả Việt Nam. Nhìn chung, những tác phẩm của Lục Xu luôn đi sâu vào lòng người nhờ những tình tiết truyện nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng thực tế. Một trong số tác phẩm ngôn tình nổi tiếng nhất của Lục Xu là “Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu“. Cuốn tiểu thuyết nhắc người đọc nhớ lại một thời thanh xuân tươi đẹp với mối tình trong sáng, ngây ngô rồi đến khi trưởng thành, ngoảnh lại rốt cuộc chúng ta còn gì.

Giống như mô típ các câu chuyện ngôn tình quen thuộc, nam chính Trần Tử Hàn là một chàng trai đẹp trai, học giỏi, chững chạc, hoàn hảo trong mắt tất cả thầy cô, bạn bè. Còn Vương Y Bối là một cô gái đáng yêu, xinh xắn nhưng lại khá trẻ con. Họ yêu nhau ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Chuyện tình của họ vẫn rất đẹp dù thỉnh thoảng có xảy ra tranh cãi, bị chia cách do phân ban, chuyển lớp. Tuy nhiên, mọi chuyện mới thực sự bắt đầu khi bắt đầu kì thi đại học.


blog G — “nếu tôi đã thích hoa hồng, tường vy dẫu đẹp có gì...
Trần Tử Hàn là một học sinh ưu tú, học giỏi nên hiển nhiên việc đỗ một trường đại học danh tiếng là điều không thể bàn cãi. Nhưng Y Bối lại không thể. Khi mẹ Y Bối hỏi Trần Tử Hàn rằng liệu cậu có sẵn sàng vì Y Bối mà học một trường bình thường không thì Trần Tử Hàn đã im lặng và quyết định rời xa. Đây là một điều bình thường và không thể nào đáng trách vì lúc đó Trần Tử Hàn cũng chỉ là một thiếu niên 18 tuổi, đầy lo sợ và cũng đầy tham vọng về một tương lai tươi sáng thì sao có thể vì một mối tình chưa chín chắn mà đánh đổi cả tương lai.
Những tưởng cuộc tình của họ sẽ chấm dứt thì khi Y Bối vào đại học, họ đã quay lại bên nhau và sẽ không còn điều gì có thể chia cắt họ. Tuy nhiên, không ai có thể lường trước được điều gì. Khi Trần Tử Hàn bắt đầu đi làm, còn Y Bối vẫn là một cô sinh viên, cuộc sống của họ bắt đầu nảy sinh nhiều tranh cãi. Y Bối cảm thấy Trần Tử Hàn đã không còn như ngày xưa, không còn quan tâm sóc mình nữa mà anh chỉ lo cho sự nghiệp.
Thật ra, Trần Tử Hàn cũng là bất đắc dĩ. Anh chỉ muốn lo cho tương lai của hai người, không muốn cô chịu khó chịu khổ khi ở bên anh. Nhưng Y Bối lại quá trẻ con mà không hiểu được điều đó. Cô giận dỗi, ghen tuông khiến hai người dần xa nhau và tình yêu của họ đi vào bế tắc. Và cũng là đến lúc Trần Tử Hàn cảm thấy mệt mỏi, anh quyết định buông tay, muốn rời xa Y Bối.
Nhưng khi Trần Tử Hàn đề nghị chia tay, Y Bối lại cố chấp với tình yêu đó. Cô điền cuồng lấy cái chết ra để uy hiếp Trần Tử Hàn nhiều lần, thậm chí cả khi anh muốn kết hôn với người con gái khác. Và rồi Y Bối đã thành công. Dù đã bị lừa nhiều lần như vậy nhưng Trần Tử Hàn vẫn lo sợ Y Bối sẽ chết vì anh vẫn rất yêu cô.
Y Bối không tự tử. Cô đã thông suốt. Cô chỉ rạch nhẹ một đường lên cổ tay của mình, tựa như cắt đứt tình yêu điên cuồng của cô với anh. Cô chấp nhận chia tay.
Hai năm sau, Y Bối đã hoàn toàn thay đổi. Cô học cách trưởng thành, học cách tự lập, dồn sức phấn đấu cho sự nghiệp, không quan tâm đến việc yêu ai hay kết hôn. Chỉ đến khi, cô gặp lại hai người. Một người là Lục Dĩnh – người suýt nữa đã trở thành vợ của Trần Tử Hàn trong quá khứ và người thứ hai đương nhiên là nam chính Trần Tử Hàn. Y Bối gặp lại Trần Tử Hàn trong đám cưới của cô bạn cũ. Cô đã rất ấu trĩ mà mong rằng anh sống không tốt. Nhưng không anh sống rất hạnh phúc, công việc thành công, cuộc sống ổn định. Cô không cam lòng, cô đố kị “Nếu là tôi , tôi muốn anh không vui vẻ bằng mình. Anh rời khỏi tôi sẽ bất hạnh , còn tôi rời khỏi anh sẽ hạnh phúc,cho dù điều đó chẳng qua chỉ là tự lừa mình dối người?”
Cuộc gặp gỡ tình cờ trong đám cưới nọ đã giúp họ quay trở về bên nhau, thậm chí là tiến tới hôn nhân. Họ cố gắng hiểu nhau hơn, dẹp đi cái tôi của mình để vun vén cho cuộc sống hôn nhân của mình để đi đến một kết thúc đầy viên mãn.
 -ST-[/tintuc]

 

[tintuc] Tổ chức Mafia củng cố uy quyền bằng luật omerta nghĩa là làm thinh, câm nín. Dân quê Sicily kín miệng đến nỗi người lạ hỏi đường cũng làm thinh. Trong nội bộ Mafia có tội nào đáng chết bằng tội mật báo cảnh sát? Dù chỉ đi thưa lính, tố cáo một thằng vừa giết hụt mình hay vừa đánh đập mình có thương tích. Sau cùng luật omerta trở thành một đạo sống của mọi giới. Chồng con bị giết, con gái bị hãm hiếp, người đàn bà chính gốc Sicily chẳng bao giờ đi thưa lính, nhờ nhà nước giải quyết. Vì nhà nước không có quyền đó. Phải là Mafia!”



Nhìn vào tên tác giả - Mario Puzo, hẳn các bạn đoán được chủ đề của tiếu thuyết là Mafia đúng không? Omerta - luật im lặng của Mafia, là bức tường thành giữ cho Mafia tồn tại. Luật im lặng được sinh ra trên mảnh đất Sicily - cái nôi của Mafia. Ở nơi mà luật im lặng – Omerta được sinh ra, người ta coi nó như một tôn giáo và được tuân theo một cách tuyệt đối. Bởi những người dân ở đó tim rằng chỉ có Mafia mới bảo vệ được họ chứ không phải là chính phủ. Tuy nhiên bối cảnh của tiểu thuyết “Luật im lặng OMERTA” lại không phải Sicily – quê hương của Mafia mà là New York.
Ở Mĩ khác với Ý, ở đó có những người sẵn sàng chống lại giới Mafia, và có những kẻ mang danh Mafia nhưng lại không tôn trọng luật Omerta. Ở đây, họ sẵn sàng bán đứng nhau vì lợi ích của bản than, hay nói cách khác thì luật Omerta không có giá trị trên đất Mĩ.
Mĩ khác với Ý, là họ có những con người sẵn sàng chống lại Mafia tới cùng, và cũng có những kẻ tuy mang danh Mafia nhưng lại không tôn trọng luật Omerta. Bán đứng lẫn nhau cho chính quyền một cách không suy nghĩ vì lợi ích bản thân.Vì mạng sống, vì tiền, vì quyền lực, họ sẵn sàng đem cái gọi là luật im lặng vứt vào sọt rác.
Trong “Luật im lặng OMERTA” chủ yếu nói về những lừa lọc, giả dối. Bao gồm cả những kẻ mang danh luật pháp chống lại Mafia nhưng lại dùng cái mục đích ấy để kiếm lợi cho bản thận. Ngoài ra tiểu thuyết cũng đề cấp đến vấn đề phân biệt chủng tộc, nhưng là sự phân biệt chủng tộc trong những kẻ khốn nạn, chính những kẻ trong tối tăm nhưng lại là kẻ lấy công bằng cho kẻ yếu thế, và kẻ xưng tên công lý chưa chắc sẽ lấy lại công lý cho bạn. Đây cũng là điều mình thích nhất ở tiểu thuyết này.
Tóm lại, nếu bạn đã đọc “bố già” thì có lẽ “Luật im lặng OMERTA” sẽ làm bạn có chút thất vọng một chút. Mario Puzo là một tác giả có cách xây dựng nhân vật xuất chúng, nhưng trong “Luật im lặng OMERTA” lại cho tôi một cảm giác thiếu một cái gì đó. Đặc biết là cái kết của “Luật im lặng OMERTA” sẽ khiến nhiều người có cảm giác hụt hẫng và có chút thất vọng. Tuy nhiên đây vẫn là tác phẩm rất đáng để đọc nếu bạn yêu thích thể loại viết về Mafia.
-        Thùy Anh -[/tintuc]


               

[tintuc]

Cám ơn người lớn – tác phẩm cho những ai từng là trẻ con


So với trẻ con, người lớn luôn cảm thấy thiếu thốn và luôn cảm thấy đau khổ. “Ôi, đời tôi sao khổ thế này!” – đó là câu người lớn hay than, từ người không đủ tiền mua một tấm áo đến người thiếu một khoản tiền nhỏ để có thể mua một ngôi nhà lớn.

Trẻ con không bao giờ than như thế, vì bọn tôi cả đời chỉ cần đủ tiền mua bánh kẹo, cà rem, xi-rô, ổi xoài (tất nhiên cuộc đời trẻ con chỉ kéo dài đến chừng nào trở thành người lớn). Đang đói bụng mà có tiền mua một ổ bánh mì là cuộc sống bọn tôi lập tức biến thành màu hồng dù trước đó nó được vẽ bằng gam màu nhem nhuốc gì đi nữa.

Tóm lại, trẻ con chẳng có mơ ước gì cao xa. Nhờ vậy bọn trẻ không có nhiều khổ não, thất vọng hay bất đắc chí như người lớn. Người lớn cũng biết thế nên họ tự đặt ra các câu danh ngôn để tự răn mình. Lớn lên tôi đọc được câu “tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc” – “biết đủ thì ắt thấy đủ, còn đợi cho đủ sẽ chẳng bao giờ thấy đủ”. Câu nói rất hay (người lớn bao giờ cũng nói hay) nhưng sau khi gật gù khen hay, người lớn thường làm ngược lại.

(Cảm ơn người lớn – Nguyễn Nhật Ánh)


Bạn sẽ gặp lại Mùi, Tủn, Tí sún, Hải cò… của Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, cùng chơi những trò chơi quen thuộc, và được đắm mình vào những ước mơ điên rồ, ngốc nghếch nhưng trong veo của tuổi mới lớn hồn nhiên và đầy ắp dự định.Tác giả thông qua nhân vật cu Mùi không chỉ nghĩ ngợi đến sự khác biệt giữa thế giới trẻ em và thế giới người lớn mà còn nghĩ ngợi đến cả những thứ mà bản thân tôi bị ám ảnh, như về tình yêu, hôn nhân, tiền bạc, cái chết, thời gian, văn chương, và nói nhiều đến sự ám ảnh tuổi thơ.

Đọc “Cảm ơn người lớn”, trẻ con sẽ thấy người lớn dễ thương theo cách mà họ không biết. Còn người lớn sẽ học được cách bao dung với các em hơn. Người lớn bao dung với trẻ con, cũng chính là bao dung với “một thời oanh liệt” của chính mình.
-        Thùy Anh -[/tintuc]

     [tintuc]“ Tôi có hạt hạch hạnh nhân. Bạn cũng có. Cả những nguời mà bạn trân trọng nhất hay căm ghét nhất cũng đều sở hữu hạch hạnh nhân. Nhưng không một ai có thể cảm nhận được. Chỉ biết rằng có một thứ như vậy tồn tại.”




Mỗi người trong đầu đều có hai hạch hạnh nhân (hạch amygdala ) nằm giữa sâu trong thùy thái dương của não, khi có kích thích từ bên ngoài hạch hạnh nhân sẽ giúp chúng ta nhận thức và phản ứng được với các cảm xúc yêu, ghét, hay lo lắng, sợ hãi…mà tất cả người bình thường chúng ta đều có. Riêng Yoon Jae lại không may mắn khi sở hữu hạch hạnh nhân rất rất nhỏ, mắc chứng bệnh Alexithymia – mất khả năng biểu đạt cảm xúc. Từ khi chào đời Yoon Jae đã không hề cười, khi lên sáu chứng kiến cảnh cậu bé bị đánh đến chết Yoon Jae cũng bình thản và đau đớn hơn là ngay cả khi bà, mẹ – người thân duy nhất của cậu chết trước mặt thì cậu cũng chẳng thể làm được gì. Và dần cậu trở thành một đứa bé không bình thường trong mắt mọi người xung quanh và thứ mua vui trong mắt đám bạn.
Sẽ thế nào nếu ta không thể nói yêu hay ghét một điều gì đó, không cảm nhận được những thứ cảm xúc thiêng liêng? Thế nên Fred Rogers cũng từng nói “ Có một vấn đề với từ “khuyết tật”: khi chúng ta nghe đến nó, ngay lập tức ta nghĩ về một người không có khả năng nhìn, nghe, nói hay làm những công việc mà chúng ta coi là căn bản. Nhưng những người không thể xây dựng nên những mối quan hệ gần gũi và bền chặt thì sao? Và những người không thể làm cuộc sống của mình có ý nghĩa, những người mất hy vọng, những người sống trong thất bại, đắng cay và cạn kiệt nguồn vui? Đó, theo tôi, mới chính là khuyết  tật.”

Tình yêu thương, sự nỗ lực của người mẹ

Có đứa con như Yoon Jae điều đầu tiên người mẹ làm chính là không bỏ rơi cậu. Mặc dù lo lắng, đau khổ, nước mắt giàn giụa thì bà vẫn mạnh mẽ tự nhủ nghĩ theo chiều hướng tích cực rằng à thì đó là dũng cảm, là điềm tĩnh mặc dù sự thật không phải vậy mà còn đau lòng hơn thế nữa. Bà còn cho Yoon Jae ăn đủ thứ loại hạnh nhân với niềm tin nhỏ nhoi rằng như vậy hạch hạnh nhân trong não cậu sẽ to ra. Thậm chí bà đã cắt dán những mẩu giấy có các từ miêu tả cảm xúc tương ứng với hành động cần làm để dạy Yoon Jae học thuộc những thứ mà với mọi người là sẵn có. Bà đã rất kiên cường chiến đấu với hạch hạnh nhân trong con trai mình nhiều năm như vậy.
Tình yêu thương của bà dành cho Yoon Jae nhiều bao nhiêu thì nỗ lực giúp cậu thích nghi với cuộc sống, trở thành một người bình thường lớn bấy nhiêu. 

Những người thay đổi cuộc đời Yoon Jae

Với một đứa trẻ đang tuổi mới lớn thì một người chịu lắng nghe để thấu hiểu và giúp đỡ như tiến sĩ Shim và giáo sư Yoon chính là tấm che chắn tốt nhất cho những tâm hồn, trái tim bé bỏng như vậy.
Gon xuất hiện như là một cực nam châm trái ngược với Yoon Jae Gon lại bộc lộ mọi cảm xúc mãnh liệt, một cậu nhóc ngang ngược, có gì đó côn đồ luôn kiếm chuyện với Yoon Jae nhưng Yoon Jae lại không nghĩ cậu như vậy. Và chẳng phải nam châm trái dấu sẽ hút nhau hay sao? Rồi Yoon Jae và Gon sẽ trở thành những người bạn thực sự của nhau?
Một ngày cô bé Do Ra xuất hiện như một làn gió mới mang vẻ đẹp và mùi thơm đến cuộc đời Yoon Jae khiến cậu có những cảm nhận mới chưa từng gọi tên trước đây.

Tính nhân văn

“ Tình yêu là thứ có thể biến con người thành con người, đồng thời cũng có thể biến con người thành quái vật.”
Cuộc sống của Yoon Jae tuy khó khăn nhưng cũng rất nhiều màu mà nếu nhiều màu thì đâu phải cuộc sống tẻ nhạt đâu. Yoon Jae vẫn gặp gỡ những con người đặc biệt thay đổi cuộc đời cậu, vẫn dần trưởng thành….  Nhờ cuốn sách mà độc giả có thể hiểu được suy nghĩ của những người mất khả năng biểu đạt cảm xúc, không phải khi mất đi khả năng về cảm xúc thì con người ta cũng mất luôn tình yêu thương chỉ là họ thể hiện theo cách khác có thể nhìn thấy hoặc không như cách mà Yoon Jae quan tâm, cứu lấy cuộc đời Gon vậy. 
Hạnh Nhân thực sự là câu chuyện nhẹ nhàng, sâu lắng giúp thấu cảm nỗi đau và gõ cửa sự đồng cảm trong mỗi tâm hồn người đọc.
-ST-
[/tintuc]

Ant Green
ĐĂNG NHẬP
Nhận nhiều ưu đãi hơn